Vết thương của Hứa Nặc vẫn chưa lành hẳn, bước chân còn hơi loạng choạng, nhưng cô đi rất vững, lưng thẳng tắp.
Ánh nắng đúng lúc hắt xuống từ giếng trời, dịu dàng bao phủ lấy toàn thân cô.
Những hạt bụi nhỏ bay lượn quanh người, phủ lên bộ đồ màu trắng ánh trăng của cô một lớp vầng sáng vàng nhạt, mang đậm vẻ thiêng liêng.
Hình ảnh chấn động trong khoảnh khắc ấy khiến hơi thở của biết bao người trong Từ đường như ngừng bặt...




